Ông là người cha và là người thầy của bậc danh thần Nguyễn Trãi. Dù tài giỏi và có lòng với xã tắc, ông bị cái "cơ chế" giáo điều, suy vi cuối thời Trần loại bỏ, để đến đời nhà Hồ ông mới có dịp đem tài năng phụng sự quốc gia, nhưng 7 năm sau lại bị giặc Minh xâm lăng và bị đày ải.
Nỗi lòng của một người như thế được thấy qua những áng thơ và ký của ông, như bài sau đây:
Đường khách
Tiếng trượng phu hèn, đâu có chịu,
Ra đi, vạt áo lệ khô còn.
Bóng chìm Kiến Lĩnh, đêm tìm trọ,
Tuyết ráo Trường Châu, sáng lại bon.
Trời đất lẽ đâu mang đạo bỏ,
Giang sơn nào nỡ để thân đơn.
Mảy may mong báo đời minh thánh,
Muôn dặm gian lao bước dám chồn.
Dịch giả: Đào Phương Bình.
Nỗi lòng của một người như thế được thấy qua những áng thơ và ký của ông, như bài sau đây:
Đường khách
Tiếng trượng phu hèn, đâu có chịu,
Ra đi, vạt áo lệ khô còn.
Bóng chìm Kiến Lĩnh, đêm tìm trọ,
Tuyết ráo Trường Châu, sáng lại bon.
Trời đất lẽ đâu mang đạo bỏ,
Giang sơn nào nỡ để thân đơn.
Mảy may mong báo đời minh thánh,
Muôn dặm gian lao bước dám chồn.
Dịch giả: Đào Phương Bình.
Tác Giả: Tâm Thơ, Ngô Nguyễn Trần
Hòa Âm: Nhạc sỹ Lê Huỳnh
Trình Bày: Huỳnh Lợi
Hòa Âm: Nhạc sỹ Lê Huỳnh
Trình Bày: Huỳnh Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét