Đường tới Thành Thăng Long của dòng họ Lý Đại Việt lần nào cũng mang đầy ý nghĩa độc lập và danh dự dân tộc.
Lần thứ nhất, vua Lý Thái Tổ Lý Công Uẩn từ Hoa Lư trên đất Đại Việt về Đại La lập nên Thăng Long năm 1010. Ông không sợ hãi ngoại bang khi rời bỏ vùng Hoa Lư hiểm trở, dời đô ra vùng đồng bằng trống trải. Có lời khẳng định ý nghĩa tự chủ độc lập nào, và danh tự dân tộc nào hơn thế?
Tám trăm năm sau, hậu duệ trực hệ của ông, đi ra từ hoàng tử tị nạn chính trị Lý Long Tường, lại từ nước Đại Hàn về Thành Thăng Long của nước Đại Việt. Họ về từ vùng Đông Bắc Á, từ một xứ sở không dai dẳng xách nhiễu Đại Việt. Họ không tìm đường tới Thành Thăng Long từ phía Bắc, như tổ tông họ đã từng không làm như thế. Có ý nghĩa danh dự dân tộc nào toàn vẹn hơn?
Vọng Quốc Đàn trên đỉnh Di Ất hẳn thôi còn bóng dáng một vị anh hùng hàng ngày nhìn về hướng Nam tìm cố quốc trong màn nước mắt. Ông hẳn đã được mỉm cười yên giấc ngàn thu, vì hậu duệ của ông đã làm tròn sứ mạng hồi hương, thắp nhang tế bái tổ tông, và nói cho người chốn cố hương biết ông và hậu duệ đã làm rạng danh giống giòng Lạc Việt trên đất người như thế nào. Ông hẳn đã tha thứ những nguyền rủa, điếm nhục, thị phi của bọn bồi bút nịnh bợ tân triều ra rả trong những tháng năm vật đổi sao dời ngày trước. Ông hẳn đã tha thứ những ngôn lời vô lại như "bọn vong quốc", "bọn lưu vong", "bọn chối bỏ đất nước", "bọn thế lực thù địch", "bọn thế lực phản động Đại Việt hải ngoại","bọn ăn bám, ăn trợ cấp Cao Ly", "bọn ăn bơ thừa sữa cặn", bọn này bọn kia vân vân.
Vọng Quốc Đàn ...
Lần thứ nhất, vua Lý Thái Tổ Lý Công Uẩn từ Hoa Lư trên đất Đại Việt về Đại La lập nên Thăng Long năm 1010. Ông không sợ hãi ngoại bang khi rời bỏ vùng Hoa Lư hiểm trở, dời đô ra vùng đồng bằng trống trải. Có lời khẳng định ý nghĩa tự chủ độc lập nào, và danh tự dân tộc nào hơn thế?
Tám trăm năm sau, hậu duệ trực hệ của ông, đi ra từ hoàng tử tị nạn chính trị Lý Long Tường, lại từ nước Đại Hàn về Thành Thăng Long của nước Đại Việt. Họ về từ vùng Đông Bắc Á, từ một xứ sở không dai dẳng xách nhiễu Đại Việt. Họ không tìm đường tới Thành Thăng Long từ phía Bắc, như tổ tông họ đã từng không làm như thế. Có ý nghĩa danh dự dân tộc nào toàn vẹn hơn?
Vọng Quốc Đàn trên đỉnh Di Ất hẳn thôi còn bóng dáng một vị anh hùng hàng ngày nhìn về hướng Nam tìm cố quốc trong màn nước mắt. Ông hẳn đã được mỉm cười yên giấc ngàn thu, vì hậu duệ của ông đã làm tròn sứ mạng hồi hương, thắp nhang tế bái tổ tông, và nói cho người chốn cố hương biết ông và hậu duệ đã làm rạng danh giống giòng Lạc Việt trên đất người như thế nào. Ông hẳn đã tha thứ những nguyền rủa, điếm nhục, thị phi của bọn bồi bút nịnh bợ tân triều ra rả trong những tháng năm vật đổi sao dời ngày trước. Ông hẳn đã tha thứ những ngôn lời vô lại như "bọn vong quốc", "bọn lưu vong", "bọn chối bỏ đất nước", "bọn thế lực thù địch", "bọn thế lực phản động Đại Việt hải ngoại","bọn ăn bám, ăn trợ cấp Cao Ly", "bọn ăn bơ thừa sữa cặn", bọn này bọn kia vân vân.
Vọng Quốc Đàn ...
Tác Giả: Tâm Thơ, Ngô Nguyễn Trần
Hòa Âm: Nhạc sỹ Lê Huỳnh
Trình Bày: Huỳnh Lợi
Hòa Âm: Nhạc sỹ Lê Huỳnh
Trình Bày: Huỳnh Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét